Tánh mạng công phu

Ngày đăng: 05-09-2010 | Lượt xem: 2350


TÁNH MẠNG CÔNG PHU
Tý thời, đêm 01 tháng 5 năm Qúy Sửu  – Đại Đạo 47 (01.6.1973).
Trích THƯỢNG THỪA CHƠN GIÁO

THI
QUAN sát “tâm viên ý mã” mình,
ÂM thầm nhắc nhở bạn đồng sinh.
NHƯ hồi tưởng lại bao năm tháng,
LAI vãng nghiệp trần chịu nhục vinh.
HỰU
Vinh nhục nào ai rõ đoạn trường,
Tự mình mình biết, tự mình thương.
Xôn xao cõi tục mang phiền lụy,
Xạo xự lòng trần khổ nghiệp vương.
Đạo chánh không tên người lạc lối,
Đường tà có dạng khách tìm nương.
Chân kinh đã sẵn trong mình có,
Phục kiến chân tâm, chỉnh Đạo trường.

QUAN ÂM NHƯ LAI chào mừng chư Hiền đệ, miễn lễ, an tọa.
Giờ này Bần Đạo thừa lệnh Đức Chí Tôn lai đàn để cùng chư hiền giải bày đôi điểm trên con đường tu thân học Đạo.
Con người đang sống trong cõi đời Hạ nguơn này phải chịu nhiều gian lao thử thách. Kìa nợ tiền khiên oan trái! Kìa dục vọng dấy tràn! Thử hỏi tại vì đâu?
Chỉ vì con người mang kiếp sống Hậu Thiên, tâm chịu lấy hiện tượng Ly Âm Hỏa sanh sanh tử tử chẳng có lúc nào chấm dứt nên mãi triền miên chìm đắm trong sông mê bể khổ của dục tình, không tự tĩnh lấy mình. Nếu chúng sanh biết tự giải thoát cái lòng tham dục, giải thoát cái ý vị kỷ của mình thì con người tức khắc nhẹ nhàng thư thái.

Muốn vậy, chúng sanh phải biết tự xét lấy mình, rồi diệt bớt cái lòng ích kỷ, diệt bớt cái ngã tư tâm.

Làm sao diệt được lòng ích kỷ?

Chỉ có luyện được cái tâm vô kỷ đó thôi! Nếu lấy sự khắc chế bằng hình thức nào đó thì cũng chỉ là một sự chèn ép, nó còn có cơ hồi phục. Cũng vì vậy mà sự tu hành của chúng sanh ngày càng bị lu mờ, càng bị vấp phải cái bản ngã tư tâm không trói buộc, không giác ngộ được. Mà có giác ngộ, cũng chỉ lờ mờ trong đối tượng nhị nguyên.

Đạo Trời khai mở cốt để sửa đổi cái tâm phàm phu trở về cái tâm Thánh đức (Hậu Thiên phục chuyển Tiên Thiên). Cũng do cái tâm phàm tục mà nhân loại điên đảo. Cũng vì sự sống danh lợi mà con người mãi sa đọa.
Ôi thôi thôi! lòng người đã đen bạc, tình người lại nhạt phai thì cõi đời lấy chi làm mục đích? người tu hành lấy chi làm cứu cánh?
Đa phần chúng sanh đã và đang vấp phải căn bịnh nặng nề, cái lòng vị kỷ, bản ngã tư tâm. Chưa đạt đến chỗ vị tha, hòa đồng với mọi người, cho nên niềm tin tuyệt đối nơi Thượng Đế cũng bị hao mòn. Giá trị tối linh của con người cũng vì đó mà phôi pha.
Đạo là chi? mà Đời là chi? Đạo, Đời tuy hai mà một. Đời với Đạo tuy một mà hai. Bởi thế chúng sanh nào có khác chúng sanh? Tất cả đều mang một hình hài như nhau, đều có một tâm niệm như nhau. Tại sao con người Thượng nguơn Thánh đức cái tâm từ lành hồn nhiên chất phát, mà con người Hạ nguơn lại nhiều mưu mô xảo quyệt? Có phải cũng vì cái bản ngã kết tập lâu đời mà có. Cũng vì cái nghiệp lực trái oan ràng buộc mà ra.
Trong khung cảnh Đời, Đạo muốn nên người Chí Đức phải Khắc kỷ tu tâm.
 Làm sao là khắc kỷ? Lấy gì mà tu tâm?
– Kỷ muốn khắc phải “Thiểu tư quả dục“.
– Tâm muốn tu phải “Kiến tố bảo phát“.
Phải cởi bỏ cái lớp trí thức giả tạo bên ngoài để cho chơn tâm trọn vẹn hiển hiện nơi con người.
Một cuộc xoay vần của Tạo Hóa mấy ai hay? Thượng Đế đã cầm cân công lý không lẽ ngừng nghỉ? Vậy thì chúng sanh cũng phải tự mình giác ngộ cái bản tâm thanh tịnh của chính mình: ấy là Phật Tánh từ bi đã sẵn có trong mỗi một.
Đạo không khó mà khó ở lòng chúng sanh. Muốn thể hiện cái chân ý viên dung, phải tuần tự mà tiến hành. Thể hiện từ cái nhỏ, cái dễ nhất, cái gần nhất để đạt thành cái rộng rãi, lớn lao nhất và vô biên nhất. Chư chúng sanh khá tự xét lấy chứ đừng để cho ai xét mình.
Học Đạo là học những gì sẵn có trong ta, của ta. Tức là Thân và Tâm, hay gọi là Tánh và Mạng. Cái không phải của ta, tức ngoài Tánh – Mạng, là bàng môn tả đạo vậy!
Hỡi chư Thiên ân! Chư chúng sanh! Hãy yên vui với cuộc sống của chính mình. Tự tại ung dung với lòng mình mà định cho mình một tâm chí bền vững, một tấm lòng quảng đại kiên trung. Mặc dầu bao cơn thử thách, chẳng qua đó là lò lửa để nung luyện cho hạt ngọc kim cương thêm sức sáng. Một câu tâm niệm, một đức chí thành cũng trọn vẹn, cũng dung dị không thua gì muôn kinh ngàn điển chư chúng sanh khá hiểu.

THI BÀI
Đã mang lấy mảnh hình hài,
Đất Trời dung hiệp, tam tài tạo nên.
Ngũ hành sanh khắc đôi bên,
Âm dương nhị thể ấy nền Thiên Luân.
Làm người phải chịu gian truân,
Lắm cơn thử thách, lắm lần hiểm nguy.
Rèn lòng Nho sĩ Tam Kỳ,
Có cơ thăng giáng, có khi giũa mài.
Đầu hôm cho chí ban mai,
Lập trường đạo đức không sai tấc lòng.
Chuyển cơ cứu khổ ngoài trong,
Làm tròn Thiên Mệnh mới mong đạt thành.
Đêm khuya lời dạy tu hành,
Giữ tâm thanh tịnh đức lành noi theo.
Thương đời trong cảnh vàng thau,
Thương người đạo đức trước sau vẹn toàn.
Mãn đàn ân điển bố ban,
Cùng chư sanh chúng đôi hàng nhủ khuyên.
Giờ lành điển chiếu ân Thiên,
Ban đồng sanh chúng trường Tiên hiệp thành.
                                                                                            Thăng

Bài viết khác:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *