Sa mạc và sao Bắc Đẩu

Ngày đăng: 02-11-2013 | Lượt xem: 5074

Sao bac dau

Ở nơi khá sâu trên sa mạc Sahara có một ốc đảo khá đẹp.

Bà con dân tộc Thổ Chu sống ở nơi đây đã hàng mấy ngàn năm nay mà vẫn chưa hề đi ra khỏi sa mạc. Họ đã thử đi không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không sao ra khỏi được sa mạc.

Có một lần, một nhà thám hiểm người Anh đã tới ốc đảo này, cảm thấy rất lạ, tại sao dân ở đây không hề ra khỏi ốc đảo. Trong khi đó, ông ta chỉ mất có 3 ngày đi từ bên ngoài vào. Để tìm hiểu nguyên do, ông cho người Thổ Chu dắt lạc đà, mang theo lương thực để tìm đường ra khỏi sa mạc.

Ông ta đi phía sau để quan sát, theo dõi.

Kết quả là người Thổ Chu đã đi mất 15 ngày trong sa mạc mà vẫn không tìm thấy lối ra, lại trở về điểm xuất phát ban đầu.

Như vậy, sở dĩ người Thổ Chu không đi ra khỏi được sa mạc là do họ vừa đi vào sa mạc đã bị mất phương hướng nên cứ đi quanh quẩn ở chỗ cũ. Ông đã bày cho người Thổ Chu, bảo họ buổi tối hàng ngày cứ đi theo hướng sao Bắc đẩu, cứ đi mãi, không được rời ngôi sao đó. Kết quả là, sau 3 ngày người Thổ Chu đã đi ra khỏi được sa mạc.

Thật ra, trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng giống như những người Thổ Chu, cứ đi quẩn quanh một chỗ trên sa mạc cuộc đời. Thậm chí chúng ta còn không bằng cả người Thổ Chu, vì có lúc chúng ta không có cả sự khao khát đi ra khỏi sa mạc. 

Hàng ngày chúng ta chỉ biết hao phí thời gian giữa ăn và ngủ.

Hàng ngày chúng ta chỉ đối phó xã hội trong hận thù và trách móc. Rất ít khi chúng ta lo định vị cường độ và cao độ cuộc đời mình.

Rất ít khi lo phấn đấu cho một lý tưởng nào đó trong cuộc đời mà không hề ân hận oán trách.

Rất ít khi đi tìm hiểu những khó khăn vất vả gặp phải trong phấn đấu và coi đó là sự khảo nghiệm thử thách cần thiết trên sa mạc cuộc đời.

Khi chúng ta không thành công, ít khi chúng ta tìm tòi thật nghiêm túc nguyên nhân nội tại của mình, mà chỉ biết quy mọi “tội lỗi” cho trời đất và số phận.

Chúng ta rơi vào lối tư duy theo thói quen quá nhiều. Mười mấy năm, mấy chục năm, cuộc đời quẩn quanh trong cái vòng lẩn quẩn để rồi yên ổn mà về già, chẳng bao giờ thấy ánh sáng cuộc đời, chẳng bao giờ tìm thấy sao Bắc đẩu cuộc đời để phấn đấu cho một lý tưởng cao đẹp nào đó trong cuộc sống của mình, chứ nói gì đến chỉ hướng cho người khác như sao Bắc đẩu. (Sưu tầm)

Bài viết khác:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *