Ngồi trên tài năng của mình

Ngày đăng: 18-08-2013 | Lượt xem: 2283

Có một người đàn ông thường chơi piano trong quán bar của thị trấn. Anh ta chơi piano rất hay, và nhiều người đến quán bar này cũng chỉ để nghe anh ta chơi piano. Quán bar cứ đông khách nườm nượp là vì vậy. Thế rồi một buổi tối nọ, một ông khách quen lại không muốn nghe anh ta chơi piano nữa. Ông ta cứ đòi người chơi piano phải hát!

– Tôi không biết hát – Người chơi piano lắc đầu – Tôi chưa bao giờ hát ở nơi đông người cả.

Nhưng ông khách cứ khăng khăng bảo người chủ quán bar:
– Tôi chán nghe piano rồi, tôi muốn nghe anh ta hát xem sao.

Những người khách khác trong quán cũng tò mò nên đều đồng loạt đòi người chơi piano phải hát. Ông chủ quán bar đành phải gọi với ra:
– Này anh bạn! Anh đành phải hát thôi, các vị khách quý của chúng ta muốn thế mà! Nếu không là tôi trừ lương đấy!

Người chơi piano miễn cưỡng hát một bài. Đây là lần đầu tiên trong đời anh đứng trước mặt nhiều người để hát. Và đây cũng là lần đầu tiên mọi người được nghe bài hát “Mona, Mona Lisa” hay đến như vậy. Bởi đó là giọng hát của Nat King Cole – về sau này là một nghệ sĩ piano và ca sĩ nhạc jazz lừng danh và nổi tiếng, đã bán được tới hơn 50 triệu đĩa và từng được Tổng thống Kenedy mời đến biểu diễn.

Anh ta có tài nhưng anh ta không bao giờ khám phá ra được, và anh ta có thể sống hết cả cuộc đời mình chỉ như là một người chơi piano vô danh trong một quán bar vô danh. Nhưng chỉ vì anh bị ép buộc phải hát, mà anh ta trở thành nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Mỹ.

Bạn cũng giống như vậy!

Hãy ngừng đặt câu hỏi “Mình có tài năng hay không?” rồi tự lắc đầu than thở… Việc bạn cần làm là rời khỏi chỗ ngồi, mạnh dạn thử sức những việc bạn cho là mình không thể, và bạn sẽ ngạc nhiên với những KỲ TÍCH của mình.

Đinh Thái Sơn

Bài viết khác:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *