Mười điều khuyến tu của Đức Chí Tôn

Ngày đăng: 16-10-2010 | Lượt xem: 2457

 

MƯỜI ĐIỀU KHUYẾN TU 

CỦA ĐỨC CHÍ TÔN

(Trích Thánh Giáo Sưu Tập)

 

Ðiều thứ nhứt: Thầy khuyên nên nhớ, 

Lòng trung kiên muôn thuở còn nêu;

Dầu ai nặng nhẹ trăm điều, 

Quyết không bỏ lý cao siêu của Thầỵ

Nhiều thử thách vây quanh con đó,

Nếu ngã lòng công khó tiêu tan;

Việc chi dầu ở trần gian,

 Là điều huyễn hoặc chớ mang nơi lòng.

Ðiều thứ hai: Thầy trông đệ tử, 

Tình bạn bè phải giữ thủy chung;

Luôn luôn tha thứ khoan dung, 

Nói năng nhỏ nhẹ chớ dùng lời thô. 

Dìu dắt nhau điểm tô công quả,

Phải thật hành với cả chung quanh; 

Thiệt thòi cam chịu đã đành,

Vô vi phẩm vị Thầy dành cho con.

Ðiều thứ ba: Vẹn tròn hạnh đức,

Tuy bán buôn cực khổ tảo tần;

Ðủ công nuôi nấng tấm thân, 

Ðừng ham những chuyện phi nhân gạt lường.

Dầu tiền bạc đầy rương tràn tủ,

Cuộc trần nầy chưa đủ con ơi!

 Ác gian cũng chỉ một đời,

Thà nghèo trong sạch thảnh thơi linh hồn.

 Ðiều thứ tư: Pháp môn qui luật,

Lục, thập trai cố sức trao dồi; 

Thịt thì xương máu tanh hôi, 

Cỏ cây rau cải cũng rồi bữa ăn. 

Ðức từ bi thường hằng thể hiện, 

Không sát sanh lòng thiện ta còn;

Lạt chay tuy chẳng ngọt ngon, 

Còn hơn thú vị cơm chan máu hồng.

Ðiều thứ năm: Quyết không hờn giận,

Ghét ganh chi cho bận lòng mình; 

Con xem vạn quyển Thiên Kinh,

Hiền nhân quân tử rộng tình ví câu.

 Muôn việc xảy bắt đầu phẫn nộ, 

Là nguyên nhân thống khổ ly tan;

Chơn truyền Pháp chánh Ðạo Vàng, 

Tập xong chữ Nhẫn Niết Bàn không xa.

Ðiều thứ sáu: Thiết tha Thầy dặn, 

Ngày hai thời lẳng lặng công phu;

Việc chi dầu quá cần cù, 

Cũng nhơn vài khắc tập Tu nguyện cầu.

Khi rảnh việc đồng sâu chợ búa,

Ðem sấm, kinh, thi… của Thầy ban; 

Học cho thông thuộc đôi hàng,

Ngâm nga trong lúc thanh nhàn bâng khuâng.

Ðiều thứ bảy: Quyết tăng công quả, 

Ta cứu người già cả ốm đau;

Tùy duyên có thể giúp vào,

Lâm cơn hoạn nạn khi nào cần con.

 Phước đức đó vẫn còn muôn thuở,

Tuy vô hình đừng ngỡ rằng không,

Con ôi! trong cõi trần hồng, 

Mấy ai nghĩ đến tấm lòng thanh cao.

Ðiều thứ tám: lời nào Thầy dạy,

 Dầu khổ đau chớ ngại công trình; 

Biết rằng con phải hy sinh,

Phật Tiên đâu nỡ quên tình hay sao?

 Ðừng chấp việc núi cao rừng thẳm,

Hãy dò đường muôn dặm xa trông; 

Nếu con thề giữ trọn lòng,

Ðương nhiên đắc Đạo thoát vòng tử sanh.

Ðiều thứ chín: Ðạo hành cơ bản, 

Giữ làm sao có bạn không thù;

Từ đây con nhớ rằng Tu,

Hạ mình nhận lỗi mặc dù là không. 

Lời nói sao hòa trong hiệp ngoại,

 Ðừng hơn người nếu phải ép lòng;

Không ham những chuyện mênh mông, 

Trừ no đủ ấm ép lòng mà chi.

Ðiều chót hết: Mười ghi trăm nhớ, 

Phật + Pháp + Tăng con chớ quên ơn; 

Gia đình nghĩa trọng nhiều hơn, 

Tình thương xã hội trong cơn thiết cần. 

Ơn Tổ Tiên dành phần con cháu,

Do những lời dạy bảo Thầy mong;

 Con ơi! Hãy khá ghi lòng,

Bấy nhiêu tâm huyết mấy dòng thi văn.

Bài viết khác:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *